
Năm xưa, Cha Lạc Long Quân và Mẹ Âu Cơ làm một cuộc “chia quân” lịch sử: 50 người con lên núi, 50 người con xuống biển. Để rồi sau hàng ngàn năm, chúng mình được thừa hưởng một “Hệ điều hành” cực kỳ linh hoạt, chạy mượt mà trên mọi địa hình.
Sáng lên núi “ẩn dật” nơi công sở, gõ phím lạch cạch bàn chuyện ”global”. Tối xuống biển quẩy nhiệt cùng hội bạn, bung hết mình giữa phố thị linh đình.
Cái chất của người Việt mình chính là sự đa nhiệm như thế. Chúng ta có thể mặc suit, thắt cà vạt đi họp pitching căng thẳng, nhưng vẫn tự nhiên ngồi vỉa hè làm bát bún riêu đúng điệu. Không gồng hay diễn, cái chất “Nghệ” đã nằm sẵn trong máu rồi!
Giỗ Tổ với chúng mình không chỉ là một ngày nghỉ lễ để “ngủ bù”. Đó là ngày để chúng mình “Re-boot” lại hệ điều hành Rồng Tiên, nhắc bản thân rằng: Dù có đi xa đến đâu, mang tư duy mới mẻ thế nào, thì cái gốc của mình vẫn là một phiên bản di sản cực xịn.
Hôm nay nghỉ lễ, cứ tự tin mà chất, cứ thoải mái mà “văn nghệ”. Vì suy cho cùng, con cháu Rồng Tiên thì làm gì cũng phải có gu, đúng không cả nhà?

English