
Trạm dừng chân ở "Tạp hoá ký ức"
Tan trường ngày ấy, "gia tài" rủng rỉnh nhất là tờ hai ngàn nhàu nhĩ giấu kỹ dưới đáy cặp.
Đứa cong mông đạp, đứa bám chặt gác-ba-ga, tấp vội vào hàng tạp hoá quen thuộc ngay cổng trường. Nào hũ kẹo C đủ màu, nào ống keo thổi bong bóng, rồi cả mấy gói mì trẻ em bóp vụn rắc thêm vị mặn mặn ngọt ngọt… Mấy thức quà vặt mộc mạc thế thôi mà chứa cả một trời vô lo vô nghĩ.
Người lớn bây giờ chạy deadline mướt mải, nhịp sống cứ lao đi vun vút. Giữa những mệt nhoài ấy, đôi khi người ta thèm lắm một trạm dừng chân quen thuộc để được vỗ về. Không cần cỗ máy thời gian của Doraemon, bởi mùi hương mới chính là chiếc vé khứ hồi kỳ diệu nhất rùi.
Thơmore gõ cửa "Tạp hoá ký ức", mượn những làn hương mang đậm chất văn hóa Việt để làm chiếc chìa khóa mở tung ngăn kéo tuổi thơ. Một chút mùi mẫn, một chút quen thuộc, đủ để bạn thấy lòng mình an yên và mỉm cười như cô cậu học trò thuở nào.
Hôm nay bạn mệt rồi, dừng lại một chút, kể Thơmore nghe món đồ chơi cổng trường nào làm bạn nhớ nhất nhé?
